GIỮA NHỮNG NẾP NHÀ XƯA - NGỌN LỬA KÝ ỨC CHƯA BAO GIỜ TẮT
Giữa nhịp sống êm đềm của tổ 7, khóm Tân Dân, phường Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Căn nhà nhỏ của bà Nguyễn Thị Nê vẫn nằm khiêm nhường dưới tán những vòm cây già. Nắng sớm rơi xuống khoảng sân như một vệt dịu dàng, khiến người ta ngỡ thời gian đã dừng lại nơi đây để giữ gìn những gì thiêng liêng nhất. Bà Nê sống trong tình yêu một mình, nhưng trong ngôi nhà ấy chưa bao giờ có sự trống trải. Bởi từng bức ảnh, từng tấm bằng Tổ quốc ghi công, từng lá thư úa màu… đều lưu giữ bóng dáng người chồng liệt sĩ, người mà bà đã gắn bó bằng cả tuổi trẻ và niềm tin không bao giờ đổi thay.
Chồng bà, người chiến sĩ đã ra đi trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, không kịp trở về nhìn lại quê hương thanh bình ngày hôm nay. Nhưng sự hy sinh của ông lại hóa thành một mạch nguồn âm thầm nuôi dưỡng lòng tri ân của bao thế hệ. Đối với bà Nê, ký ức về chồng không phải là một nỗi buồn cố định, mà là niềm tự hào lặng lẽ - thứ niềm tự hào mà chỉ những người phụ nữ đi qua thời chiến mới thấu hết được giá trị và nỗi đau.
Những ngày chiến tranh, bà Nê sống trong tâm trạng vừa chờ đợi vừa lo âu. Mỗi buổi chiều xuống, bà ngồi trước ngõ, nhìn theo con đường đất mà người chồng năm xưa đã từng bước chân ra đi, mang theo lời hẹn ngày trở lại. Thế nhưng chiến tranh không cho ai trọn vẹn lời hứa. Tin báo tử đến, khép lại một thời thanh xuân nhiều hy vọng, để lại trong lòng người vợ trẻ khoảng trống không bao giờ có thể lấp đầy. Nhưng bà không gục ngã. Bà sống tiếp cuộc đời của mình trong sự kiên cường giản dị, như thể đó chính là cách để tiếp tục hoàn thành phần trách nhiệm mà chồng chưa kịp làm trọn.
Ngày hôm nay, khi tuổi đã cao, bà vẫn giữ gìn từng kỷ vật của chồng như những bảo chứng của lòng chung thủy và sự bền bỉ. Những tấm huân chương, tấm bằng khen đã ngả vàng theo thời gian, nhưng ánh sáng từ chúng vẫn như vừa được đánh bóng. Mỗi dịp các đoàn viên thanh niên đến thăm, bà đón tiếp bằng đôi mắt hiền hậu nhưng sáng lên đầy tự hào. Bà không kể về nỗi mất mát của mình, mà chỉ nói về cuộc đời hy sinh của chồng, như muốn nhắc nhở thế hệ trẻ rằng sự bình yên hôm nay không bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Đoàn Sinh viên Trường Đại học Đồng Tháp đến thăm hỏi bà Phạm Thị Nê
Câu chuyện về bà Nê không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình. Đó là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ phụ nữ Việt Nam trong thời chiến - những người đứng ở phía sau nhưng lại gánh vác những đau thương nặng nề nhất. Họ là hậu phương vững chắc, là những người giữ gìn niềm tin, là điểm tựa tinh thần để những người lính yên tâm chiến đấu. Sự bền bỉ âm thầm ấy đã trở thành nền móng cho hòa bình.
Khi những đoàn viên thanh niên cúi đầu trước bàn thờ liệt sĩ trong căn nhà nhỏ của bà, không khí lặng đi trong vài giây. Đó không phải sự bi thương mà là sự biết ơn - một cảm xúc thiêng liêng mà không lời nói nào diễn tả trọn vẹn. Giữa thời đại mới, sự hy sinh của người đi trước vẫn luôn nhắc nhở mỗi người trẻ rằng trách nhiệm với Tổ quốc không chỉ nằm trong những điều lớn lao, mà bắt đầu từ sự tử tế, lòng biết ơn và ý thức sống có ích cho cộng đồng.
Còn với bà Nê, mỗi ngày trôi qua đều nhẹ nhàng như dòng nước chảy. Bà sống bình thản, gìn giữ ký ức về chồng như giữ một phần linh hồn của chính mình. Trong nhịp sống hiện đại, câu chuyện của bà - một người phụ nữ bình dị nhưng kiên cường - vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho bao thế hệ, để ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt trong trái tim người trẻ hôm nay.
Tin bài: Đoàn Khoa Văn hóa - Du lịch và Công tác xã hội